Monthly Archives: Tháng Tư 2009

Bóng Nhỏ

Tiêu chuẩn

 

Em về bỏ lại trăng năm cũ
nửa cốc cà phê, một nửa đêm
mòn gót mười năm khuya tịch mịch
giọt sương pha giọt lệ bên thềm

bao mùa chia biệt, sầu hiu hắt
một gánh cô đơn quẳng xuống đời
rao bán với niềm đau bỡ ngỡ
đường dài bóng nhỏ cũng buông trôi

vẫn tưởng trăm năm không gặp lại
nghìn trùng dấu cũ bước song song
xa xôi người vẫn đi muôn dặm
để ướt chùng thêm một tấc lòng

Em về như thể mưa ngoài giậu
con dế thềm hoang cất giọng buồn
không phải chia ly, không tiễn biệt
ai người thao thức với đêm sương !

 

mạc phương đình

clip_id8a8mage0011

Lời Cám Ơn

Tiêu chuẩn

 

xin cám ơn nỗi buồn vừa chín đỏ
không dìm ta xuống hố thẳm mệt nhoài
em vẫn đứng bên đời, ngẫng mặt
ta giật mình quay quắt bóng gương soi

không nước mắt chút rưng rưng cũng lặng
trong tận cùng nỗi tiếc bỗng tan hoang
em không nói bằng đôi tay lạnh giá
nghe sương đêm rụng xuống ngàn hàng

xin cám ơn nỗi buồn xanh ngắt
bóng thời gian thăm thẳm khoé môi nào
ta vẫn tựa một mình trên nỗi nhớ
bước chân này dĩ vãng mãi xôn xao

chén rượu đắng không đành câu chia biệt
những bến đời em nào khóc cô đơn
ngõ thao thức ai về đau giấc ngủ
mùa xuân trôi mất dấu thiên đường

xin cám ơn những câu thơ viết dở
không gửi cho người chia nỗi tàn phai
vung cây bút thở cùng cây cỏ
mấy mươi năm chừng như giấc mộng dài

 

mạc phương đình

yf-pnfbqfg1

Tắm Lại Dòng Sông Xưa

Tiêu chuẩn

 

có lẽ dòng sông giật mình thức giấc
ngày ta về, gặp lại năm xưa
xanh ấu thơ, lòng mưa nắng vui đùa
chia dòng nước hiền hoà êm mát,

nắng rọi xuống quê hương xanh ngát
tuổi thơ ơi giờ phiêu bạt về đâu ?
nước vẫn trôi thầm lặng dưới chân cầu
bạn bè cũ phương trời biền biệt
như tiếng nói dịu dàng, tha thiết
hàng dương xanh ru điệu gió lao xao
người em xuân vui hàng xóm năm nào
chừng bỏ lại cả mùa thu lặng lẽ

ta về cùng dòng sông thuở bé
uống ngọt ngào kỷ niệm ngày xanh
màu thời gian còn thấm đẫm ân tình
câu hát mẹ, lời ru cha văng vẳng
tắm lại một dòng, ơn sâu nghĩa nặng
bờ yêu thương mòn dấu đi về
ngụp xuống đời từng ngụm sông quê
lòng thơm ngát tình yêu, cuộc sống.
         

 

mạc phương đình

country2

Chiều Xa

Tiêu chuẩn

 

Chiều lên nhổ gió lên theo
bước chân gõ phố đèn treo lối vào
xa còn chút nắng xanh xao
ta đi tìm mảnh hư hao gọi người
chợt như có thoáng buồn vui
áo ai trắng quá cuối trời đã thu
hắt hiu lòng bỗng sương mù
cựa mình lau lách hoang vu trở về
xưa còn bóng nguyệt nghiêng che
ai đem vất giữa bộn bề nỗi đau
không dưng nước bỏ giang đầu
để con cá bỏ dòng sâu về ngàn
một mình đi với lang thang
buổi chiều áo trắng vẽ hoàng hôn xưa
lá thu chưa rụng cuối mùa
vàng theo nhân ảnh nhặt thưa với chiều

 

mạc phương đình

photo4661 

Chút Hương Cũ

Tiêu chuẩn

Đêm hư ảo ngón tay buồn lạnh lẽo
quờ sang bên tìm thử dấu hương nồng
cơn gió ngoài len lén buốt qua song
thổi vào giữa giấc sầu niềm tê tái

người bỏ đi không một lần ngoảnh lại
nụ hôn xưa vòng tay nhỏ vụng về
rớt xuống đời như một nỗi đam mê
con sóng cuộn ngọt ngào vùng ảo giác

 

tưởng đã dứt nỗi đau thời luân lạc
mười ngón tay cầm giữ chút hương yêu
đuờng không xa chưa kịp tỏ bao điều
chợt mặn đắng nhìn trái sầu rụng xuống

 

chiều chưa tắt đợi hoàng hôn về muộn
gói hư hao vào vạt nhớ riêng mình
tóc bạc màu trên gối trở long lanh
nghe khập khiểng bước thời gian vội vã

 

người không hỏi thử một lời vàng đá
để cơn mưa phủ kín lối quay về
giấu xuân đầy trong sương lấp mây che
tim chảy máu trong từng câu hờ hững

 

bờ hương cũ ngày xưa trăng đã dựng
chút thơ ngây còm cõi một con đuờng
dẫu một lần trong mê muội yêu đương          

 

mạc phương đình

photo13945ej0_thumb1

Gọi Em

Tiêu chuẩn

 

 

 

như một chiếc lá nhỏ
rụng xuống dòng sông chiều
dòng sông trôi lặng lẽ
chiếc lá nằm quạnh hiu

như cánh hoa vừa nở
chút hương còn thẹn thùng
ánh nắng soi rực rỡ
mùi hương bỗng lên men

như con chim trong lồng
tiếng hót gọi mênh mông
đôi cánh đã xếp lại
đau đớn từng chiếc lông

như mù sương từng giọt
lấp lánh trên cỏ non
soi vào từng dấu cũ
không mờ niềm mỏi mòn

như nỗi vui không gặp
ta buông lòng vào đời
thời gian bỗng tới tấp
ta chạy theo, hụt hơi

gọi không gian. Em ơi

 

mạc phương đình<span style="

 

 

29fc1

Tuổi Đời

Tiêu chuẩn

 

 hỏi ta mang tuổi đi đâu ?
em đè tuổi xuống thêm đầu cắt đuôi
khúc đuôi bạc tóc ngậm ngùi
khúc đầu phượng đỏ hoa môi dính đầy
ta mang tuổi giấu trên cây
em đem cả tấm thơ ngây chặn đường
ném theo một mớ mùi hương
tuổi say rớt giữa tình trường ngất ngư

mạc phương đình

 

378512387604101

Dỗ Giấc Nghìn Khuya

Tiêu chuẩn

 

Dỗ giấc nghìn khuya nốt nhạc sầu
ngỡ mình thao thức giữa chiêm bao
người trong sương gió hay ta nhỉ ?
để khúc tình ca lạc mấy câu
bỏ ngỏ con đường xưa đã lỡ
giật mình bãi biển với nương dâu
ai chia tâm sự làm trăm mảnh
đau đớn lòng ai mộng buổi đầu
con chữ vô tình trong dĩ vãng
sao còn quay quắt giữa lòng nhau
muốn đem ngày tháng vùi giông bão
chôn chặt niềm riêng với nỗi sầu
đã lỡ xuôi thuyền qua bến cạn
thì sao không tiếp đủ xưa sau
trong tim ngọn lửa nào đang cháy
hình bóng vẫn đầy trong mắt sâu
dỗ giấc nghìn khuya hoen giọt lệ
dừng chân ga vắng một con tàu
         

mạc phương đình

398370139_b43565f3d7_b

Nhắn Em

Tiêu chuẩn

 

Em có về quê, nhớ cho anh biết
cho anh gửi lời, thăm hết bà con
đã chục năm rồi xa quê biền biệt
nhớ vườn cau xưa, nhớ con đường mòn

Nhớ cả vầng trăng soi trên mồ mẹ
nhớ lằn roi cha, những ngày còn bé
những lằn roi, đau đớn,
cho con nên người

Nhớ mẹ từng đêm chong đèn khâu vá
ngày nay con đi, qua nhiều bến lạ
tấm áo rách vai con nhớ mẹ hiền
lòng mẹ vô biên,bao la
như trời như biển

Em có về quê, nhớ cho anh nhắn
lòng anh vẫn đầy, tình nghĩa yêu thương
dù qua đồng chua, dù qua nước mặn
vần giữ suốt đời, hai chữ quê hương .
         

mạc phương đình

_dsc8648_buysell1

Lãng Quên

Tiêu chuẩn

 

Đêm qua mất điện trong thành phố
được ngắm vầng trăng lại thấy vui
trăng giữa mùa hè soi rực rỡ
bên kia trăng có thức bên người ?

Lâu lắm dường như trăng đã xa
đêm đêm ánh điện sáng quanh ta
dòng đời cuồn cuộn vào sinh kế
quên cả dòng trăng chảy trước nhà

Dẫu người lưu lạc trăng còn đó
vẫn đúng chu kỳ trở lại thăm
ta mãi vô tình chôn kỷ niệm
một thời thơ mộng có vầng trăng

Những con đường nhỏ đêm trăng mở
ta với người đi chẳng một lời
không nói nhưng hồn đang sáng rỡ
chan hoà như một hẹn hò thôi

Xứ la, vùi trăng xuống lãng quên
vẫn nghe niềm nhớ thoảng đầy lên
đêm qua chợt thấy trăng về lại
mất điện ta mơ gặp lại mình

 

mạc phương đình

midnightblue611