Nỗi Băn Khoăn

Standard

 

RMS25

Đã nhiều lúc ngập ngừng định nói
rồi băn khoăn muốn nói,lại không
chỉ trong một tiếng dường vô nghĩa
nhưng đủ mang theo cả nỗi lòng

Đắn đo cân nhắc mãi,.. rồi thôi
một chữ, đi xuyên suốt cuộc đời
có thể đường hoa đang mở rộng
hay đầy sương gió phủ niềm vui

Có thể rằng người cũng hiểu ta
dẫu cho ngăn cách núi sông xa
nhiều đêm thao thức ai thầm hỏi
nỗi nhớ riêng chung một mái nhà

Đâu phải soi gương mới hiểu mình
con đường xa lắc bước chông chênh
thời gian nhuộm trắng thêm mầu tóc
hiu hắt trong tim một chút tình

Rồi mãi băn khoăn giữa dặm trường
lời không dám ngỏ chữ yêu thương
xin người đừng trách ta im lặng
đời vẫn chìm sâu đáy vũng buồn

mạc phương đình

Mưa Ngõ Hằng

Standard

37783_n

nước vn chy ngp ngng tháng ln
đời trôi xuôi nhm gi thi gian
ta về tháng sáu, nhìn mưa rng
bóng nổi sân rêu, nhp kh khàng

tưởng như tháng sáu đang ngng li
hoa phượng bun theo nhng ht mưa
em tóc còn xanh trong cửa lp
hay dòng lưu bút tha xa xưa ?

tà áo ai qua theo gió thong
gót chân ngây ngất mt sân trường
a bay như bóng chiu đang xung
mang lại ngày xanh ni vn vương

ta v, ta v nhìn mưa ngâu
kỷ nim ngt ngào nay đâu ?
tháng sáu chưa qua thao thc cũ
bâng khuâng còn đậm c khung su

em có bun không mưa vn giăng
tuổi xuân quay qut nhng mùa trăng
đường đi tri đy hương hoa cúc
thử giu nim vui vi ngõ hng.

Mc Phương Đình

Ba Mươi Năm

Standard

TapChiNguon_1A

ba mươi năm chia biệt
tưởng chừng đã xa người
nghe đôi môi hạnh ngộ
nóng lên vùng mặt trời

thì thầm trong tìm kiếm
trao gửi bỗng hụt hơi
vòng tay từ khao khát
quấn quanh giữa nụ cười

ngón nhỏ chuyền hơi ấm
từng ngón chút buồn rơi
bàn tay sục nỗi nhớ
xoa đắm ngàn chơi vơi

chợt đôi mắt thức giấc
chọc sâu xuống giữa đời
long lanh đầy vị ngọt
ấm theo dòng à ơi

cuồn cuộn qua hơi thở
đẩy nụ tình lên khơi
rào rạt những trăn trở
miên man người cùng người

tháng ngày giấu chờ đợi
bập bùng ngọn lửa trôi
ba mươi mùa giá rét
kỷ niệm tưởng mồ côi

đêm rùng mình trở dậy
thênh thang những bồi hồi.

mạc phương đình

Gửi Về Em

Standard

 

lop 3B2

từ anh đành bỏ quê hương lại
lòng vẫn mang đầy nỗi nhớ em
hình ảnh ngôi nhà yêu dấu ấy 
đã ghi bao kỷ niệm êm đềm

ra đi lòng vẫn còn lưu luyến
những dấu chân xưa những bước quen
những tối trăng về, mây bãng lãng
những đêm nghe gió rụng qua thềm

ngày tháng bên nhau tưởng đã nhòa
trong khu vườn nhớ vẫn đầy hoa
từng câu hẹn cũ còn xao xuyến
khua dậy mùi hương những nẻo xa

trăng nước vẫn đầy, đêm chẳng lạ
nhưng hồn sao bỗng thấy rưng rưng
sâu trong tiềm thức lời chia biệt
mờ ngõ sầu lên ngút mấy từng

em có còn chăng những dấu yêu
bên kia sông núi nắng về theo
dõi trông mây trắng bay qua ngõ
một thoáng ngày xưa dẫu ít nhiều

mạc phương đình

MIỀN QUÊ NGOẠI

Standard

Hinhanh quenha 003

Mấy chục năm tôi chưa về Ngoại
tuổi trai còn ngang dọc núi sông
gởi mây phương cũ niềm thương nhớ
non nước đường xa một tấc lòng

Nhớ lũy tre ôm quanh xóm nhỏ
ngoài làng ruộng lúa trải mênh mông
thuở xưa còn bé theo chân mẹ
gót nhỏ băng qua những cánh đồng
hương lúa mùa xuân thơm buổi sáng
đường chiều mây trắng rải trên không
hai căn nhà ngói ngay đầu xóm
bếp lửa đêm trăng sáng bập bùng
bờ giậu chè tàu giăng thẳng lối
mấy hàng dâm bụt nở đầy bông
bao nhiêu hình ảnh đầy trong trí
cùng những chiều xưa đứng vợi trông
quê ngoai ngọt ngào miền thơ ấu
xa xôi lòng luyến tiếc khôn cùng .

mơ ngày trở lại thăm quê ngoại
nhìn nắng bờ tre gọi nhớ nhung .

mạc phuơng đình

ĐỪNG GIẬN HỜN CHI

Standard

793_n
Sao cứ mang chi những ngậm ngùi
Cuộc đời không thiếu những niềm vui
Xuân qua thu lại theo ngày tháng
Xa cách người xưa có nhớ người
Hãy giữ trong lòng hình bóng cũ
Chút tình vẫn đậm dẫu xa xôi
Người đi biền biệt không quay lại
Có trách hờn nhau cũng thế thôi
Giọt lệ lăn thầm trên gối lẻ
Còn ai chia xẻ nỗi thương đời
Trăm năm câu hẹn chưa lần nhắc
Theo với dòng sông cũng nổi trôi
Ngước mắt nhìn lên, hoa vẫn nở
Buồn vui qua một kiếp con người

mac phương đình

CHUYỆN CŨ

Standard

62_n

mãi đem chuyện cũ kể hoài
vẫn nghe lời rót vào tai ngọt ngào
ngỡ mình như giữa chiêm bao
buồn vui tiếc nhớ tưởng vào lãng quên
đêm đen thắp ngọn lửa tình
soi trong tiềm thức gập ghềnh quan san
ấu thơ lạnh bếp tro tàn
phượng xa từ buổi gian nan vào đời
theo người bước cũng hụt hơi
mẹ cho câu hát à ơi nghìn trùng
bể dâu bầm nát thủy chung
tuổi trai còn lỡ vẫy vùng súng gươm
quên từ nửa đóa môi thơm
chim non gảy cánh áo cơm đoạ đày
người đi lạc giấc ngủ say
mùi hương kỷ niệm như mây cuối trời

mạc phương đình